Tâm thư số 1-Những bước ngoặt cuộc đời

24 June 2026

Hà Nội, ngày 19 tháng 6 năm 2026,

Gửi con của ba,

Cuộc đời của mỗi con người chúng ta luôn có những thời điểm quan trọng, khi mà đã tích lũy đủ về lượng, sẽ dãn đến những sự thay đổi về chất. Và tính đến thời điểm hiện tại, khi ba đang 22 tuổi, ba cũng có 1 số thời điểm bước ngoặt như vậy, và hôm nay ba sẽ kể lại cho con về bước ngoặt lớn nhất, có ảnh hưởng nhất đến ba tính đến thời điểm hiện tại, đó là ngày mà ba gặp được anh Jason, hay tên thật là anh Tùng, người đã khiến ba thay đổi hoàn toàn và biết được, hiểu được thêm nhiều điều trong cuộc sống.

Ba nhớ hồi đó là tầm tháng 10, tháng 11 năm ba học lớp 12, tức là năm 2021, khi đang đọc các bài đăng trên facebook về bóng đá thì ba đã nhấn vào đường link dẫn đến một livestream trên youtube, với tiêu đề đại khái là nói về Manchester United hậu Sir Alex, một nội dung khá hay ho tại thời điểm đó, ba chưa bao giờ xem được hay đọc được bất cứ một bài nào tổng hợp, phân tích về Manchester United sau khi Sir Alex Ferguson giải nghệ. Livestream đó chỉ có một người nói, ngồi ở căn phòng với ánh sáng khá tối, nhưng giải thích mọi thứ, từ thời David Moyes, Luis Van Gaal, Jose Mourinho đến Ole lúc đó, phải nói là thực sự dễ hiểu và hàm chứa lượng thông tin mà mình chưa bao giờ thấy ai nói được như thế cả. Đó là lần đầu tiên ba nghe 1 video dài (hơn 1 tiếng) mà thực sự cuốn hút như thế, thực sự ấn tượng về con người đó. Và khi ba kéo xuống phần bình luận thì có link vào server discord của anh Jason cùng những người trong cộng đồng của anh ấy, ba cũng nhấn vào và từ đó ba tham gia trong cộng đồng đó, dần dần ba học thêm được những góc nhìn, cách thức tư duy, cách đối mặt và giải quyết một số vấn đề trong cuộc sống, tất nhiên là cả về bóng đá, nhưng đó chỉ là phần nhỏ trong số những bài học mà ba học được và rút ra từ anh ấy. Và đến tháng 11 năm nay sẽ tròn 5 năm ba trong cộng đồng của anh Jason, dẫu có một khoảng thời gian ba không còn ở trong cộng đồng đó nữa nhưng khá may mắn là hiện tại ba vẫn đang sinh hoạt hàng ngày trong cộng đồng HLV online với khoảng tầm 180 người khác.

Đó là một bước ngoặt lớn của ba vì lần đầu tiên, với một cậu nhóc lớp 12 đã được tiếp xúc với nhiều trường hợp, gặp nhiều thứ, dẫu cho cảm thấy nhiều thứ lạ và không ổn, nhưng chưa thể gọi đúng tên hiện tượng, chưa thể thấy được có cách nào khác hiệu quả hơn không, hay chí ít là có một người khác chọn không làm như thế để ba có thể tham khảo, lần đầu tiên có người có thể chỉ đích danh, gọi đúng hiện tượng và đưa ra những giải pháp để giải quyết những vấn đề đó một cách cốt lõi, đó thực sự là cảm giác như ta gặp được chân ái đời minh vậy. Và đó cũng là bước ngoặt, bước đệm để ba tiếp xúc với những thứ, những cách tư duy tiến bộ, văn minh, cấp tiến của những nền văn hóa khác, ví dụ như phương Tây, cụ thể là ở nước Anh , nước Mỹ, … vv. Để từ đó, sau này, ba gặp được và theo dõi những người khác, với những background khác, ở trên facebook cũng viết, cũng nói về những thứ tư duy, suy nghĩ tiến bộ và văn minh, ví dụ như Tiến sỹ về khoa học nhận thức, AI Lê Hải Nam với những bài viết về tư duy khai phóng, quan điểm trung dung (liberal)), kiến trúc sư Dương Quốc Chính với những bài viết về đời sống, xã hội ở Việt Nam, những video youtube nói chuyện với những nhân vật lịch sử, nội dung lịch sử và bác Tống Thành Nguyên với những bài viết đầy tính logic phân tích về thực trạng nước ta cũng như những dự đoán, niềm hy vọng vào một tương lai tươi sáng của đất nước hiện tại. Ngoài ra còn có các bác như bác Nguyễn Thanh Tùng Quà Ngõ Nhỏ, bác Phan Chi (tức bác Phan Chí Thắng), …vv

Không thể có ba ngày hôm này nếu thiếu những người như vậy, giờ nhìn lại cậu bé lớp 12 thuở đó, dù là khi đó cũng là một câu học sinh với tư duy ổn, hay đặt câu hỏi về những thứ mình học, nhưng thực sự giờ nhìn lại, ba chỉ thấy đó không phải là câu hỏi nên được đặt ra, hay nói cách khác là thực sự tại thời điểm đó ba thực sự không biết cách đặt câu hỏi. Thời điểm đó, thậm chí tính đến cả bây giờ, ba thực sự là một ví dụ điển hình cho sản phẩm của nền giáo dục này - rất chăm chỉ, nhớ nhiều thứ, biết nhiều thứ, được coi là quyển sách giáo khoa sống,…vv. Nhưng thật sự, đó chỉ là biết những thứ được viết trong sách giáo khoa, còn ngoài đó ra, thì thực sự ba như tờ giấy trắng, đó là lý do ba lại gọi mình là một ví dụ điển hình cho sản phẩm của nền giáo dục này. Ở đây, ai càng học tốt, càng biết nhiều (trong sách giáo khoa) , thì thực sự việc này lại không hề tốt, thậm chí đó là một việc tệ, rất tệ. Và tính đến thời điểm hiện tại, cái ảnh hưởng của nó đến ba vẫn còn rất lớn, nhiều lúc mình hành động một cách bản năng và vô thức mặc dù mình không thích những người khác làm việc đó.

Do đó, như ba kể ở trên, đó là bước ngoặt lớn nhất cuộc đời ba tính đến thời điểm hiện tại, và ba sẽ không bao giờ quên được giai đoạn đó, góp phần định hình và hình thành nên những suy nghĩ, tính cách của ba tại thời điểm hiện tại. Cuối thư, ba chúc con sẽ có được cho mình những cách suy nghĩ, cách làm việc, thói quen tốt, rèn luyện bản thân, học hỏi, đặt câu hỏi với mọi thứ xung quanh,…vv. Những việc này chính là quá trình con đang tích lũy về lượng dần dần, để đến một thời điểm phù hợp, gặp một việc hoặc gặp một ai đó phù hợp, sẽ có bước chuyển biến về chất, đó chính là bước ngoặt của cuộc đời con, khiến con có thể trưởng thành hơn và trở thành một con người khác, với những gì đã tích lũy trước đó.

Ba chúc con chuẩn bị tốt cho những bước ngoặt đó!!! Gửi con nhiều cái ôm

Hà Nội, ngày 20 tháng 6 năm 2026, Ba của con.